Từ cái đêm hôm ấy, tôi lặng lẽ tránh mặt Mai Hạ Du. Tôi biết huynh cũng biết. Nhưng huynh chẳng hé môi, chỉ cau mày mỗi khi tôi cố tình lướt qua huynh. Mẫu thân tâm lý, phát giác nữ nhi tâm trạng không tốt bèn sai Lệ Na đưa tôi đi dạo. Cũng hằng mấy tháng trời, lúc tôi suýt chút nữa bị Nhật Tinh cướp đi mạng sống tới nay thì phụ mẫu không hề cho tôi nhấc chân ra khỏi khuôn viên Mai gia trang nửa bước. Nhắm mắt, mở mắt đều như con sáo nhỏ giam trong lồng. Vô cùng khó chịu, vô cùng bức bách. Cho nên với đề nghị này của mẫu thân, tôi liền vui vẻ đáp ứng. Nghe thấy hai chữ “đi dạo,” Lệ Na lập tức reo hò khoái chí, còn vỗ ngực dõng dạt sẽ luôn theo sát bên cạnh tôi tuyệt đối không lơ là, tất nhiên mẫu thân luôn luôn bị nha đầu Lệ Na gạt.
Nhìn Lệ Na hiện tại hẳn đã quên mất bản thân vừa hứa gì với mẫu thân rồi. Muội thoăn thoắt nhảy chân sáo phía trước, tôi chầm chậm bước theo sau. Chốc chốc, Lệ Na lại rú lên khi bắt gặp mấy thứ muội yêu thích. Mỗi lần như thế, giỏ trong tay muội lại nặng dần, nặng dần. Ghé lại bên gian hàng bán kẹo đường nọ, muội rút một cây kẹo hình thù ngộ nghĩnh mà muội bảo đó là một chú bướm tinh xảo đang vỗ cánh bay. Tôi cóc đầu Lệ Na, sẵn mắng muội như một thói quen yêu thích của bản thân:
- Lệ Na ngốc!
Lệ Na một tay đeo giỏ đan cầm kẹo đường, một tay xoa xoa trán, chu môi:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-mot-loai-hoa-no/1710003/quyen-2-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.