Phượng Lan Dạ cúi đầu tự dọn dẹp đồ trong sân, thậtgiống như không nghe thấy giọng nói của Vụ Tiễn, nhưng mà Hoa Ngạc đi theo phíasau nàng thì nhướng mài không nhịn được mở miệng.
“Ngươi muốn làm cái gì?”
“Tên, ” Vụ Tiễn trưng ra bộ dạng không đạt mục đíchkhông bỏ cuộc, trên ngũ quan quyến rũ xinh đẹp của nàng, đôi mắt tròn đen nhưtrân châu, hiện lên ngạc nhiên và nghi ngờ, mắt không chớp cũng không nháy nhìnPhượng Lan Dạ, tiểu nha đầu này thật tính lớn hơn tuổi a, người bình thường gặpphải tình trạng lúc này đã sớm khóc đến thê thảm vô cùng rồi, ngay cả bản thânmình lúc mới tới nơi này, cũng khóc ba ngày ba đêm, hãy nhìn người ta xem, tuổicòn nhỏ thế nhưng Thái Sơn áp đỉnh lại không động nửa điểm thanh sắc, thảnnhiên tự đắc với hết thảy mọi thứ ở trước mắt, thật là làm cho nàng bội phục.
Hoa Ngạc nhướng mài, thật là sợ cô nãi nãi này, vộivàng mở miệng.
“Hoa Ngạc.”
Lời nói của nàng vừa rơi xuống, Vụ Tiễn khì khì cườimột tiếng, quơ quơ cặp chân của mình bĩu môi, nàng không có rảnh rỗi để đi hỏitên một nha đầu làm gì? Đưa tay lên chỉ chỉ Phượng Lan Dạ.
“Ta không có hỏi ngươi, nàng tên gọi là gì?”
Hoa Ngạc cảm thấy khó xử, vội vàng cúi đầu nhặt cànhcây khô trong sân, lúc này Phượng Lan Dạ mới ngẩng đầu lên, nhìn người đangngồi trên đầu tường một cái, nhàn nhạt mở miệng.
“Phượng Lan Dạ.”
Nói xong lại bước đi nhặt nhánh cây, đồng thời quayđầu phân phó Hoa Ngạc đi tìm cho mỗi người một cây chổi, đem lá rụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/173603/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.