Chỉ trong thời gian một nénhương , Lý Trúc toàn thân cao thấp, một mảnh đỏ bừng,trên mặt cũng là đỏrừng rực, hơn nữa đầu óc có chút choáng váng, hắn không khỏisợ hãi ngó chừngPhượng Lan Dạ, trong lòng có chút hiểu rõ, hắn không phải là đã trúng độc sao,không thấy được nữ nhân này động thủ, làmsao lại trúng độc được?
"Ngươi nói mau,ngươi đã làm cái gì trên người ta?"
Trước một khắc còn dám tự xưng Lão Tử,giờ khắc này liền bị hùdọa luống cuống , ngón tay run rẩy, ngay cả hàm răng cũng run rẫy va chạm vàonhau, hắn hoảng sợ nhìn thẳng vào Phượng Lan Dạ.
Phượng Lan Dạ buồncười nhìn hắn, sau đó nhàn nhạt mở miệng:"Lý đại công tử, ngươi đã trúng độc."
"Giải dược, giảidược đưa đây? Mau cho ta giải dược?"
"Cho ngươi giảidược, ngươi xác định ngươi không có nằm mơ giữaban ngày, ta hiện tại là tù nhân, làm sao mà cho ngươi giải dược, ngươi nhìn tagiống như đã mang giải dược trênngười sao?"
Phượng Lan Dạ châmchọc khinh thường, thân thểLý Trúc mềm nhũn thiếu chút nữa không có đứng vữngtrên mặt đất, nhưng hắn không muốn chết a, đường đường là nam nhi không ngờ lạikhóc lớn tại chỗ, chẳng những là Phượng Lan Dạ, tất cả mọingười trong phòng đều nhìn hắn khinh thường.
Nạp Lan Cửu bình tĩnh mở miệng:"Lý công tử, đợi lát nữa tìm đại phu nhìn xem một chút xem sao, chớ bịcônương hù dọa hai câu liền sợ đến như vậy.”
Lý Trúc vừa nghe liền nổigiận chỉ vào Nạp Lan Cửu:"Cũng là ngươi, cũng là ngươi không cảnh báo tiểugia, bằng không tiểu gia làm sao bị như thế này, tabị thế này xem cha ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622981/quyen-3-chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.