Trongphòng, Hàn Mai run rẩy, hoảng sợ thét chói tai: "Đừng tìm ta, đừng tìm ta,không phải là chủ ý của ta, không phải là chủ ý của ta, ta chỉ nghe theomệnh lệnh mà làm việc."
Thanh âm âm u kia lần lại vang lên lần nữa :"Không phải chủ ý của ngươi thì là chủ ý của ai? Ngươi rõ ràng là nói xong việcsẽ cho ta làm tổng quản, vì cái gì lại muốn hại ta chết không nhắm mắt hả? HànMai ngươi xuống đây theo ta, theo ta, chúng ta cùng nhau bầu bạn."
"Không nên! Không nên, là Nguyệt phi nương nươnglàm hại ngươi, là Nguyệt phi nương nương sai nô tỳ hạ dược, hết thảy đều là chủý của nương nương, không liên quan đến nô tỳ, ngươi đừng tìm ta a."
Hàn Mai run rẩy nói xong, bên cạnh liền không có độngtĩnh gì nữa, đợi một hồi rốt cục lá gan nàng cũng lớn hơn, từ từ xốc chăn lên,chỉ thấy trong căn phòng không lớn đứng đầy người, có một số người đang ngồi,mà người ngồi kia mặc long bào sáng chói, nhãn thần trừng mắt về phía nàng,người này dĩ nhiên là Hoàng thượng. Hàn Mai lập tức bị hù dọa đến vỡ mật nhanhchóng tuột từ trên giường xuống, quỳ trên mặt đất dập đầu liên tục.
" Hoàng thượng tha mạng, nô tỳ đáng chết, nô tỳđáng chết."
Nàng vừa dập đầu, một bên vừa liếc mắt lên chứng kiếncạnh cửa cách đó không xa tỳ nữ mặc cung trang trắng toát tay cầm mặt nạ, trênđầu là tóc giả phất phơ, lúc này nàng ta đã kéo nó xuống, vậy mà vừa rồi làmcho nàng sợ đến chết khiếp, nhiều nhất chẳng qua là không giống người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622980/quyen-3-chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.