Mộc Miên với đôi mắt đầylệ ẩn chứa sự kinh hoàng, ý tứ hoàng thượng đã rõ ràng như vậy, chỉ cần lờiThụy Vương nói hắn đều tin tưởng, như vậy nàng là cái gì chứ, chỉ sợ nàng sẽsống không bằng chết, nghĩ tới đây, tay chân nàng không khỏi lạnh như băng,nước mắt không ngừng chảy.
Từ xưa đến nay hoàng đếphần lớn đều “ái thiếp diệt tử”, làm sao đến nàng lại không thể a, là nàng lớnlên không đủ mỹ, hay là do nàng sử dụng chiêu trò quá mức lộ liễu.
Trong lòng Mộc Miên cảmthấy chua xót, vô cùng tuyệt vọng, hiện tại chỉ cần Thụy Vương mở miệng, nàngchỉ có đường chết? Nàng cũng không thể trở về Vân Phượng rồi, sự tuyệt vọnglan tràn toàn thân nàng, khiến nàng nói không ra lời, chỉ có thể gắt gao cắnchặt môi chờ sự phán xét cuối cùng, chờ sự trừng phạt của hoàng thượng.
Nhưng Thụy Vương đứng ởđối diện, ánh mắt thâm sâu như biển, không có nửa điểm manh động nào, chỉ cúiđầu nhìn xuống đất, trầm giọng mở miệng.
"Nhi thần không cólời nào để nói, xin phụ hoàng trách phạt."
Nam Cung Duệ vừa dứt lời,Mộc Miên vốn đang tuyệt vọng kia lại cho là mình nghe lầm, thậtnhanh ngẩng đầu lên, vài giọt nước mắt còn đang đọng lại trên gương mặtphù dung như hoa như ngọc, điềm đạm đáng yêu, thắt lưng mềm mại tựa như mộtcành hoa, bình tĩnh nhìn Nam Cung Duệ.
Người phản ứng đầu tiênlà nàng, cục diện này là do nàng thiết lập mà.
Hắn đây là ý gì, thừanhận? Vì sao?
Sau đó là tới Hạo Vân Đế,trong nháy mắt sắc mặt của Hạo Vân Đế thật khó coi, bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622974/quyen-3-chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.