Phượng Lan Dạ mặc dù lolắng chuyện của Vụ Tiễn, nhưng nàng ấy đã rời đi An Giáng thành, chỉ đành thảlỏng tâm trạng mà thôi, hơn nữa nàng biết Vụ Tiễn sẽ không có việc gì, nhưngnghĩ đến nàng ấy một thân một mình rời đi, lòng của nàng liền quặn đau, nếu nhưVăn Lang không chết, hắn cũng có thể cùng nàng ấy đi khắp thiên hạ chứ không đểnhư bây giờ.
Ngày thứ hai sau đámcưới, hai người phải tiến cung thỉnh an hoàng thượng cùng hậu phi, cho nên NamCung Diệp phân phó quản gia chuẩn bị ngựa xe, hai người cùng nhau lên đường.
Trên xe ngựa, Nam CungDiệp thấy Phượng Lan Dạ vẫn không mấy vui vẻ, vẻ mặt đau buồn, liền vươn tayvuốt lên giữa lông mày nhẹ buồn của nàng, ôn nhu mởmiệng: "Lan nhi yên tâm đi, ta đã phái người đi tìm tin tức của nàng ấy,có tin tức gì sẽ lập tức báo cho ngươi."
"Ừ."
Chỉ có thể làm như vậythôi, chỉ cần nàng ấy không có chuyện gì là tốt rồi, Phượng Lan Dạ buông lỏngtâm tình xuống, hôm nay là nàng ngàythứ hai đám cưới, nàng biết nếu nàng không vui, Diệp cũng sẽ không vui vẻ , chonên sắc mặt hòa hoãn một chút, vẽ ra nụ cười nhìn Nam Cung Diệp: " Pháingười đem giải dược phấn ngứatới Thụy Vương Phủ đi."
Vừa nghe lời của nàng,Nam Cung Diệp mới nhớ tới hôm qua Ngũ hoàng huynh cũng trúng ngứa phấn, hắn đãquên chuyện ở đêm động phòng hoa chúc, hơn nữa Ngũ hoàng huynh cũng cố chịuđựng mà không có cho người đến Tề vương phù tìm mình, thật đã làm khó cho huynhấy.
"Làm khó cho hắnrồi."
Phấn ngứa kia dính vàongười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622971/quyen-3-chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.