Bên trong phòng khách hainữ nhân đưa mắt nhìn lên nhìn xuống đánh giá lẫn nhau, ánh sáng ẩn trong đôimắt bắt đầu khởi động, giây lát, Phượng Lan Dạ nhàn nhạt nhướng mày: “Vị cônương này là?"
Kiều Lung đáy mắt toát rađóm lửa nhỏ, thanh âm trầm thấp vang lên: "Kiều Lung tham kiến Vươngphi"
Kiều Lung hành lễ, PhượngLan Dạ phất tay ý bảo nàng đứng lên: "Nguyên lai là Kiều cô nương, đứnglên ngồi xuống đi.
Hai người phân chia vịtrí chủ khách mà ngồi, mỗi người chiếm cứ một góc, một người nhìn qua rất lạnhlùng, một người mặt mày nhuộm ý cười, bộ dạng ôn nhu yếu ớt, khách sãnh yêntĩnh không tiếng động, Diệp Khanh động tác linh hoạt dâng trà, sau đó đứng ởphía sau chủ tử chú ý đến động tĩnh trướcmắt.
Kiều Lung thưởng thức mộtngụm trà, sau đó để chén xuống trà áng, mở miệng đi thẳng vào vấn đề .
" Kiều Lung ở xangàn dặm tới An Giáng thành tìm họ hàng, thế nhưng ai ngờ người thân đã chuyểnnhà, cho nên hôm qua ở trên đường hỏi thăm đầu mối, ai biết ngựa của Vương giatừ bên kia đường xẹt qua người, bởi vì hoảng sợ, cho nên ngất đi, Tề vươnggia không vứt bỏ mang về Vương Phủ chữa trị."
Nàng cúi đầu tiếng nóinhẹ nhàng vang lên ở khách sãnh, mang theo vẻ không biết làm gì.
Phượng Lan Dạ bất độngthanh sắc bưng trà áng, thổi nhẹ lá trà xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ bé diễmlệ thần sắc không đổi, hờ hững như cũ , đợi đến khi Kiều Lung nói xongrồi, nàng liền ngửa đầu lên nhìn qua:"Là Vương gia thất lễ, đã kinh sợ Kiều cô nương."
Kiều Lung híp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622944/quyen-2-chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.