Phượng Lan Dạ cúi người,từ chân lấy ra một thanh loan đao, đao nay lâu nay vẫn chưa dùng đến, hôm naythuận tiện nàng lại mang bên người, giờ phút này đặt trên mặt Thanh Mạn, đaophong chuẩn xác lãnh liêt, hàn quang bao phủ khắp người, rạch qua gương mặtThanh Mạn, nàng ta đau quá hét lên,máu từng giọt từng giọt rơi xuống, hai tròng mắt nàng ta trắng dã, dường nhưmuốn ngất đi, Phượng Lan Dạ lạnhlùng nhấn mạnh từng chữ nói: "Muốn ngất đi sao, có tin ta một đao chémchết ngươi hay không"
Thanh Mạn nào dám bấttỉnh, giờ phút này chỉ có liều mạng gật đầu, Phượng Lan Dạ vung tay lên ý bảoHoa Ngạc buông tay nàng ta ra, đưa nàng ta lại điểm chỉ .
Thanh Mạn bị một trận sợhãi như vậy, nào dám nói nhiều một câu , Ngoanngoãn tiến lại điểm chỉ
Phượng Lan Dạ lấy lại tờgiấy, khóe môi câu ra ý cười lạnh, xoay người đi tớitrước giường, dùng loan đao tự chích lên ngón tay mình, máu liền chảy xuống,nàng bảo Tư Mã vụ tiễn hémiệng, giọt máu rơi vào trong miệng, vừa tanh vừa mặn, Phượng Lan Dạ cũng khôngnhìn Tư Mã Vụ Tiễn trên giường, mà quay đầu nhìn Văn Lương cùng hai người TiểuĐồng Tiểu Khuê ngoài cửa ra lệnh.
"Kéo cánh cửa ra,động tác phải nhanh, tống Âu Dương Tình vào trong , đánh nàng cho ta, chỉ cầngiữ lại cho nàng một hơi thở là được."
"Dạ "
Văn Lương cùng Tiểu ĐồngTiểu Khuê còn có đám người Hoa Ngạc chỉ cần vừa nghĩ đến nữ nhân đáng ghét kiacư nhiên hạ độc hại người đã sớm nổi giận, huyết mạch sôi sục, hai tay nắmchặt, mấy người đồng thời dùng sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622933/quyen-2-chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.