PhượngLan Dạ nheo mắt lại, bóng trăng chiếu vào mặt của nàng, tạo ra bóng râm từ haihàng lông mi dài, khiến cho gương mặt của nàng giống như một đoá hoa sen nở rộ,thuần khiết dịu dàng, tầm mắt vừa hướng về phía đầu tường quansát động tĩnh của nam tử vừa mở miệng.
"Ngươithói quen nửa đêm ngồi chồm hổm đầu tường, nhân tiện theo dõi ngườikhác sao?"
Nàngvừa mở miệng, Hoa Ngạc giật mình nhảy lên, thật nhanh nhìn lại, mới thấy rõ thìra trên đầu tường còn có một người.
Khótrách Hoa Ngạc không phát hiện được, nếu không phải Phượng Lan Dạ tập thànhHuyền Thiên tâm pháp, chỉ sợ cũng không phát hiện được, trong Huyền Thiên tâmpháp có một chiêu cảm ứng nhanh nhẹn, nhất là khi bị vây trong bóng tối, đốivới những sự vật quanh mình sẽ cảm ứng tương đối nhạy bén hơn, cho nên nàng mớicó thể phát hiện ra nam nhân này đứng ở trên đầu tường ngắm phong cảnh, bất quáhắn xuất hiện lúc nào thì quả thật nàng cũng không biết.
Trướcmặt nàng là một nam tử xuất trần tươi đẹp, đôi mắt đen như mực càng toả ra tĩnhlặng, sâu u, như đoá hoa nở rộ, như biển đêm sâu thẳm, hai hàng lông mài khẽnhướng lên, nhưng không có tức giận, cũng không nhìn thấy hắn có hành động gì,ánh màu tím rực rỡ lướt qua, thì người đã rơi đến trước mặt Phượng Lan Dạ,mang bộ dáng trên cao đưa mắt nhìn xuống nàng, hai tròng mắt đen như bảo thạchthượng đẳng kia, bên trong nó ánh sáng dồn dập như sóng nước, như tìm tòinghiên cứu, như phán quyết, rồi chầm chập mởmiệng.
"Nhànrỗi nên đến ngắm phong cảnh, không ngờ lại gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622898/quyen-1-chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.