Ở bêntrong Bích Hồ, mấy đạo thân ảnh nổi lên chìm xuống, giãy dụa không ngừng, cứ bịsặc từng ngụm từng ngụm nước, trong đó xen lẫn tiếng kêu cứu mạng.
"Cứumạng a, cứu mạng a."
Bên bờ,trên cầu Bạch Ngọc, có mấy người phụ nhân đã uống mấy ngụm nước, tỳ nữ hạ nhâncủa họ thấy dậy, nhất tề chen chúc đến bờ cầu, lòng như lửa đốt kêulên: "Mau cứu người, cứu người a."
Đángtiếc lúc này, không có một người nào, cũng không có một tên đàn ông nào ở bêncạnh, mà mấy nữ nhân trên cầu căn bản không biết bơi, vì vậy chỉ biết trơ mắtđứng nhìn mấy người rơi xuống nước cố gắng giẫy dụa.
Thanhâm ồn ào hỗn loạn, đã nhanh chóng kinh động hạ nhân của Tấn vương phủ, lập tứcvang lên mấy tiềng ùm ùm có người đã nhảy xuống nước đi cứu họ.
PhượngLan Dạ đứng ở bên bờ, hoàn hảo vô khuyết đứng nhìn, nàng cũng không thèm để ýđến họ chỉ sửa sang lại y phục của mình một chút, phía sau Hoa Ngạc khẩn trươngvươn tay kéo chủ tử đi, nàng biết mới vừa rồi là chủ tử cố ý đem những nữ nhânnày đẩy mạnh xuống hồ, mặc dù ngoài mặt thoạt nhìn như không có kẻ hở, nhưngnàng là người thấy rất rõ ràng, chỉ không biết những nữ nhân trước mắt sau khitrãi qua hoảng sợ, nếu như biết bên trong có ẩn tình, chỉ sợ sẽ tìm đến cửa củacác nàng kiếm chuyện, cho nên Hoa Ngạc trong lòng rất là bất an.
PhượngLan Dạ xoay người lại quét nhìn nàng một cái, không thèm để ý nhỏgiọng: "Đi thôi, còn ở lại chỗ này làm gì?"
Nóixong dẫn Hoa Ngạc theo thềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622894/quyen-1-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.