Đợi đếnlúc Phượng Lan Dạ kịp phản ứng, thì nàng đã bị đối phương chế trụ, không thểđộng đậy nửa phân, trên cổ truyền đến cảm giác đau nhói như kim châm, sự lạnhlẻo nhanh chóng từ da thịt truyền đến trái tim.
Chẳnglẽ tối nay chính là ngày chết của nàng sao? Nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh trăngchiếu vào trong đáy mắt của nàng, phát ra lóng lánh rực rỡ, trong suốt xinh đẹpvà quyết liệt, sắc mặt lạnh đến tái nhợt, thật giống như một đoá hoa lê trongđêm đông, yêu kiều quỷ dị.
Nàngnhìn về phía người trên đỉnh đầu nhưng vẫn không nói lời nào, người này gươngmặt ẩn ở bên trong vùng nửa sáng nửa tối, nhưng lại làm cho người ta thấy tươiđẹp.
PhượngLan Dạ mặc dù xuyên qua không được bao lâu, nhưng cũng đã nhìn thấy mấy ngườinam nhân xuất sắc, Sở Vương Nam Cung Liệt cuồng phóng khí phách, Tam hoàng tửNam Cung Tiếp ôn nhu nho nhã, ngay cảcái vị tướng quân mới gặp tối hôm qua, cũng là người cương nghị tuấn lãng.
Nhưngtất cả bọn họ ai cũng không bằng được nam tử trước mặt này.
Lôngmài của hắn dài nhỏ, đôi mắt màu đen như bảo thạch, dưới đáy mắt ẩn chứa màuxanh biếc của ao đầm, con ngươi trong suốt tựa như một mặt hồ mà nàng có thểthấy bóng hình của mình trong đó, nhưng nó lại sâu không lường được, làm chongười ta chỉ cảm nhận hàn khí từ lòng bàn chân lan toả toàn thân, chỉ cần mộtánh mắt của hắn, đã làm lòng người kinh đảm chiến (sợ đến mất mật),đáng tiếcPhượng Lan Dạ từ nhỏ cùng dã thú và rắn độc làm bạn, trên cõi đời này dù ngườicó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622883/quyen-1-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.