Phàm Vũ nằm tựa đầu vào người Yên Tuyết , mắt mơ màng nhìn lên ánh trăng tròn đêm nay mà hồi tưởng về những dòng kí ức .
Vui sướng có , đau buồn có , hạnh phúc , tủi hận , mọi thứ phức tạp đang chìm trong ánh ngươi sẫm màu kia .
Mơ màng... mơ màng
Không biết từ khi nào hắn nhận thức có một bóng hình ở cạnh chăm sóc hắn nhưng cũng đầy bí ẩn .
Tuy nhận hắn làm đệ tử nhưng chẳng khi nào cùng hắn chơi đùa , ngày ngay ngày bắt hắn phải tập luyện hà khắc .
Năm hắn lên năm tuổi , sư phụ đã đích thân chỉ dẫn hắn cách tiến vào cảnh khí để hấp thu linh khí tu luyện .
Những lần đầu đều thất bại , hắn có ý định bỏ cuộc và luôn đặt câu hỏi tại sao phải tu luyện , tu luyện để làm gì . Khái niệm cuộc sống của một thèn nhóc còn hỷ mũi chưa sạch thực sự là quá nông cạn .
Nhiều lần hắn ngỗ nghịch không thèm làm theo yêu cầu của sư phụ nhưng nhận lại là sự cảnh cáo và những đòn roi .
Năm hắn lên bảy tuổi , khi đã có được những căn cơ của việc tụ linh , sơ sài sử dụng được linh lực bản thân thì sư phụ bắt hắn ra ngoài tự sinh tồn .
Sinh tồn ư ? Đối với một đứa bé mới bảy tuổi sao ?
Quả thật , một đứa trẻ bảy tuổi đứng giữa khu rừng đầy rẫy những cạm bẫy thì biết làm gì chứ , những ngày đầu hắn nhịn đón , dầm mưa , những tán cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-vu-viet-tinh/214624/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.