Tuy là con kiến thì cũng có quyền nhìn lên bầu trời, dù bản thân là sao băng thì sao, chỉ cần tỏa sáng rực rỡ thì cũng chớp mắt vĩnh hằng.
Kiếm khách chúng ta, nào để ý sống chết, ngại gì một trận chiến.
Sau ngày hôm nay, tiếng tăm của công tử Táng Hoa chắc chắn sẽ chấn động cả một khu vực Thương Long. Tin đồn liên quan đến hắn không chỉ là ngông cuồng và bá đạo, mà Lâm Nhất còn dùng thực lực của mình giẫm lên người Khổng Huyên, nổi tiếng khắp bốn phương.
Cả giới vực Huyết Cốt đều thành bàn đạp của hắn.
Đợi đến ngày Thương Long cấm giới mở ra, Lâm Nhất tuyệt đối không chỉ là một trong những người đứng xem, bất cứ kẻ nào muốn nhằm vào hắn cũng phải suy nghĩ cho thật kỹ trước.
Nửa ngày sau.
Khi màn đêm đến, trong một dãy núi non, Lâm Nhất chậm rãi dừng chân lại.
Trong mắt ngựa Huyết Long trên vai hắn cũng lộ ra vẻ kỳ lạ, một đôi con ngươi không đảo qua đảo lại.
"Người bạn này, ngươi đi theo từ thành Viêm Vân đến giờ, trời cũng sắp tối rồi, còn không xuất hiện sao?"
Lâm Nhất nhìn phía trước, nhàn nhạt nói.
"Hì hì, công tử Táng Hoa... quả nhiên có chút tên tuổi. Có điều, muốn ta xuất hiện, ngươi chắc không vậy? Đàn ông thấy ta một là mất hồn hai là mất mạng. Nhóc con, ngươi cảm thấy mình sẽ mất cái gì?"
Một tiếng cười khẽ của nữ giới chợt quanh quẩn trên ngọn núi hoang.
Trong giọng nói ẩn chứa một mùi vị kỳ lạ, dường như có đôi chút thủ đoạn quyến rũ lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376792/chuong-3371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.