Trong lòng Lâm Nhất âm thầm kinh ngạc, sức mạnh này có hơi đáng sợ rồi, chẳng lẽ sâu trong lòng đất có chôn một kiếm trận tuyệt thế gì sao.
Thế thì càng phải cố gắng lĩnh giáo mới được!
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên tia chiến ý đầy kích động, thi triển kiếm quang sắc bén với tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy xông vào lần nữa.
Keng! Keng! Keng! Keng!
Sau khi giao thủ hơn mười chiêu, Lâm Nhất cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa mà ngay cả kiếm ý Thông Linh cũng đã mang ra. Dùng kiếm quang tràn đầy khí thế hào hùng chém thật mạnh vào cùng một chỗ, theo sau là tiếng gầm nổ tung vang trời với những tia sáng chói lòa trong bão cát, chém nát hết thảy cuồng phong gào thét để lại không ít dư âm ác liệt.
Tiếng gió rít gào chói tai kia yên ắng được chốc lát, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn một lát thôi.
Oành!
Đột nhiên, một trận cuồng phong nổi lên cuốn lấy đá vụn trên mặt đất, tức thì diễn hóa thành một "người khổng lồ" cao gần ba mươi trượng. Người khổng lồ do đá vụn chất lên tạo thành, bên trong cơ thể lại chi chít đầy gió, trông giống như một công cụ tạo nên từ làn gió vô hình, đang đứng trước mặt Lâm Nhất.
"Bá Kiếm, Triêu Dương Như Hỏa!"
Đáy mắt Lâm Nhất lóe lên tinh quang, Táng Hoa vụt ra kiếm mang tầm mười trượng, bay vọt lên không trung. Sau lưng là ánh sáng mặt trời đang giận dữ, kiếm quang bùng cháy, chém xuống với khí thế ác liệt mà ngang tàng.
Đùng!
Chiêu kiếm vừa chém xuống đã làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376428/chuong-3007.html