Tất cả khán giả đều ngạc nhiên, đôi khi không nói gì còn có ích hơn nói.
Nhát kiếm này của Lâm Nhất quá tuyệt vời, tốc độ nhanh hơn rất nhiều người nghĩ, cho đến khi bội kiếm của Bạch Lăng rơi xuống đất.
Mọi người mới như tỉnh dậy từ cơn mơ, Bạch Lăng, tân tú của Thanh Mộc Các đã thua.
Hơn nữa còn thua rất thê thảm, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nhưng sau khi nghĩ lại, mọi người cảm thấy như vậy cũng tốt, nếu hắn ta còn tỉnh thì có lẽ sẽ rất khó chịu và uất ức. Chiêu kiếm tên là Sất Trá Phong Vân kinh khủng kia chưa kịp thành hình đã bị Lâm Nhất đánh bại nhanh như chớp.
Đừng nói đến cơ hội thi triển, ngay cả Lâm Nhất ra tay thế nào cũng không thấy rõ, thua một cách uất ức thế mà.
Còn không biết hắn ta sẽ phải chịu cú sốc như thế nào. Sau khi đặt mình vào hoàn cảnh người khác để suy nghĩ, mọi người đều cảm thấy khó chịu thay Bạch Lăng.
Vèo!
Một bóng dáng mơ hồ chợt loé rồi biến mất, sau đó xuất hiện bên cạnh Bạch Lăng. Người nọ kiểm tra thương tích trên người Bạch Lăng rồi thở phào nhẹ nhõm, nhờ Lâm Nhất nương tay nên Bạch Lăng chưa đến mức bị thương nặng hoặc tàn phế.
Tuyệt Trần giơ tay lên, bội kiếm của Bạch Lăng trên đài Thăng Long bay vút vào tay hắn ta.
Răng rắc!
Tuyệt Trần vừa mới nắm chặt chuôi kiếm thì thân kiếm đã vỡ vụn, hắn ta khẽ biến sắc, tức khắc nhìn về phía Lâm Nhất: “Thanh kiếm trong tay ngươi tên là gì?”
“Táng Hoa”.
Lâm Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376169/chuong-2748.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.