Trong lòng Bạch Lăng biết mình không thể nhìn thấu được thực lực của đối phương thì sẽ không bao giờ có cơ hội chiến thắng, bèn nổi giận hét lên.
“Thu Phong Lạc Diệp, Hoành Tảo Thiên Hạ!”
Hắn ta thôi phát kiếm ý tiểu thành của mình đến cực hạn, gió thu thổi qua, một sự bi thương bao phủ lấy đài Thăng Long. Tiếng “vù vù” vang bên tai khiến người ta lạnh sống lưng, không cầm được run rẩy.
Kiếm ý và ý cảnh kiếm pháp dung hợp hoàn mỹ, Bạch Lăng quả thật có chút thiên phú, sát chiêu này chỉ có cao thủ mới có thể phát huy được sự lợi hại của nó.
Đáng tiếc... đã gặp phải mình.
Thiên Phá Vân!
Lâm Nhất đột nhiên xoay cổ tay, mười vòi rồng nước cuốn đi phủ kín bầu trời, làm chật cứng cả đài Thăng Long.
Rắc rắc rắc!
Hai đại sát chiêu vừa va chạm nhau, Bạch Lăng lập tức bị đánh bay, khoé miệng hắn ta chảy máu, con ngươi co rụt thật mạnh. Rốt cuộc tiểu tử này tu luyện công pháp gì mà lại có thể thi triển sát chiêu mạnh mẽ như thế chỉ trong một nháy mắt, quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Không thể che giấu thực lực nữa.
“Sất Trá Phong Vân!”
Vẻ tàn nhẫn chợt thoáng qua trong mắt Bạch Lăng, chiêu này có uy lực rất lớn, thậm chí có thể đánh yêu nghiệt Bán Bộ Thiên Phách trọng thương. Hắn ta vẫn chưa nắm giữ hoàn toàn, nếu thi triển bản thân hắn ta cũng sẽ bị thương không nhẹ.
Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn ta không có gì phải sợ cả.
Bạch Lăng cầm chuôi kiếm bằng hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376168/chuong-2747.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.