“Tên nhóc thú vị”, xa xa, Viêm Long Tử liếc nhìn Lâm Nhất và nở một nụ cười thản nhiên. Hắn tuy cười nhưng ý cười không đạt đến đáy mắt, mà thay vào đó là một tia sắc bén như đao, có duệ khí vụt qua trong tích tắc.
Dường như hắn ta đã nghe được điều gì đó rất đáng chú ý… Lễ hỏi à?
Dám trêu chọc Tần Dương thì không tính là chuyện gì to tát, nhưng nếu dám có ý đồ với Nguyệt Vi Vi thì tên này ắt phải chết. Tuy nhiên, so với Tần Dương thì hắn ta lạnh lùng và kiêu ngạo hơn rất nhiều, vốn dĩ, hắn ta cũng không coi trọng Lâm Nhất, chỉ tùy tiện liếc nhìn một cái. Trong lòng Viêm Long Tử, Lâm Nhất đã sớm là một người chết, không ai có thể cứu được.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, lại có thêm rất nhiều người lần lượt leo lên tường thành. Khảo nghiệm thành Long Vân dần đến hồi kết.
Sau hai canh giờ, số người lội ngược dòng trên con sông rộng lớn kia ngày càng ít, còn người có thể leo lên được tường thành thì rải rác trên đầu ngón tay.
Kẻ mạnh thật sự sẽ không bị vây khốn trên con sông kia cho đến bây giờ, bởi lẽ bị vây ở đó, ắt sẽ tiêu hao hơn phân nửa chân nguyên và tinh lực, cho nên chuyện leo lên tường thành gần như không có khả năng.
Mặt trời lặn về tây, ánh tà dương sắp bao phủ lên thành cổ, trên sông đã không còn bóng người. Đến lúc này, khảo nghiệm thành Long Vân chính thức chấm dứt.
Ầm ầm!
Thành cổ dưới chân mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376135/chuong-2714.html