Sau khi hai người rời đi, sóng gió do Tần Dương khơi gợi xem như tạm thời kết thúc ở đây.
“Nhất ca ca, đã lâu không gặp”.
Nguyệt Vi Vi chậm rãi đi tới, trong đôi mắt long lanh đầy sự thần bí và quyến rũ, khiến người ta không dám nhìn lâu.
Lâm Nhất cười nói: “Đúng là đã lâu không gặp, ta không ngờ vẫn còn gặp được cô ở Quần Long thịnh yến, thực lực của cô mạnh hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều”.
“Hì hì, hình như Nhất ca ca cũng thế, vì tích góp đủ sính lễ mà liều mạng thế ư?”
Nguyệt Vi Vi cười cong đôi mắt, nói một câu nửa thật nửa giả.
Lâm Nhất ngạc nhiên im lặng, còn tưởng đối phương đã quên lời nói đùa hai năm trước, không ngờ vẫn còn nhớ kỹ như thế.
“Lâm công tử, ta từng nghe trưởng bối của tông môn nhắc đến ngươi, nói là thiên phú kiếm đạo của ngươi không thua kém ta quá nhiều, đã xem thường ngươi rồi”.
Nam Cung Vãn Ngọc thấy Lâm Nhất hơi lúng túng thì cất lời.
Hắn ta nhìn quanh người Lâm Nhất bằng ánh mắt sáng như đuốc, nhìn thấy một vài đóm sáng loé lên, hắn ta thầm thấy khiếp sợ. Kiếm ý của đối phương uyên thâm khó lường, ngay cả ông ta cũng không thể nhìn thấy.
“Các hạ khiêm tốn quá”.
Lâm Nhất chắp tay đáp.
Hắn có thể cảm nhận được đối phương không nắm giữ kiếm ý Thông Linh, nhưng kiếm thế ẩn nấp quanh người cũng cực kỳ đáng sợ, nhưng một con rồng đang giấu đi răng nanh, có thể tấn công bất cứ lúc nào.
Sâu trong nội tâm rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376134/chuong-2713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.