Tách! Tách!
Tay phải vẫn chưa hoàn toàn rụt về của Ô Tiếu Thiên xuất hiện chút vết rách, có máu tươi không ngừng chảy ra. Sắc mặt hắn ta không ngừng thay đổi, một lúc lâu sau đó mới nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt nặng nề, trầm ngâm nói: “Kiếm ý này của ngươi thật sự rất ghê gớm, nhưng ngươi lại không thể đi được con đường này, ngươi hiểu ý ta chứ”.
Lâm Nhất im lặng không đáp lời.
“Sao vậy, ta nói không đúng à?”
Ô Tiếu Thiên nghiêm túc nói: “Toàn bộ cổ vực Nam Hoa, không, là cả Huyền Hoàng Giới đều không có ai nắm giữ được kiếm ý Thông Linh trước cảnh giới Thiên Phách. Cho dù đạt đến cảnh giới Thiên Phách, trước khi chưa mở thất phách, cũng không có mấy người nắm giữ được kiếm ý Thông Linh. Dù là Nam Cung Vãn Ngọc có thiên phú Kiếm đạo không thua kém gì ngươi cũng đã lựa chọn con đường khác”.
“Ngươi thua trong tay Khương Tử Diệp nên đã mất đi ý chí mạnh mẽ. Dù có vẻ đã ra khỏi thung lũng, nhưng thực tế vẫn không thể thoát khỏi sự sợ hãi với Tam Vương Thất Anh, chúng ta không giống nhau”.
Nói xong, Lâm Nhất chắp tay xin cáo từ.
Sắc mặt Ô Tiếu Thiên hơi khó coi, câu nói cuối cùng của Lâm Nhất rất có sức ảnh hưởng với hắn ta.
“Tên này ngông cuồng quá”.
Cơ Vô Dạ đi tới, không vui nói.
Dù trận luận bàn khi nãy không phân thắng bại, nhưng cũng là Lâm Nhất thua mới đúng. Hắn ta biết rõ sư huynh có lá bài tẩy chưa sử dụng, còn áp chế cả tu vi rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376060/chuong-2639.html