Ô Tiếu Thiên cười hờ hững, nói là luận bàn, nhưng dường như hắn ta cũng không quá chú tâm.
Cơ bắp dưới người hắn ta vẫn đang thả lỏng, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ kiêu ngạo ngông cuồng, không kiêng nể gì trước đó, nhìn thoáng qua, gần như khắp cả người đều là sơ hở.
Nhưng Lâm Nhất không hành động, hắn vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh, tay trái cầm kiếm. Kiếm ý trong mắt hắn tựa như một đầm nước mùa thu, giếng cổ không gợn sóng, còn mang theo cảm giác lạnh lẽo, mang đến cho người khác cảm giác sâu không lường được.
Dần dần, nụ cười trên mặt Ô Tiếu Thiên biến mất, khí thế trên người hắn ta dần cô đọng lại. Rõ ràng dáng vẻ thả lỏng có rất nhiều sơ hở trước đó chính là cái bẫy mà hắn ta cố ý đặt ra.
“Vẫn chưa ra tay à?”
Thời gian dần trôi, Cơ Vô Dạ đứng xem cũng tỏ vẻ mong chờ, hai người này đỏm dáng quá rồi.
Chỉ luận bàn thôi, có cần nghiêm túc như thế không?
Vụt!
Nhưng lúc này, Cơ Vô Dạ chợt cảm thấy hoa mắt, còn chưa nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra đã nghe thấy tiếng kiếm reo đinh tai nhức óc. Tiếng kiếm reo đó tựa như tia chớp đánh xuống từ trên chín tầng mây, chỉ trong nháy mắt đã chiếu sáng toàn bộ đất trời.
Gầm!
Cùng lúc đó, lại có chín con Huyết Mãng gào thét xuất hiện, sau lưng Ô Tiếu Thiên có vô số huyết quang loé lên.
Hai bóng người nhanh chóng di chuyển, trong lúc đến gần nhau, có kiếm quang chói mắt chống lại chưởng mang ngưng tụ từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376059/chuong-2638.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.