Lâm Nhất nhảy xuống từ trên đỉnh núi, đi dọc theo đường lớn, trên đường hắn phát hiện rất nhiều thi thể không hoàn chỉnh.
Già trẻ lớn bé đều có, tình trạng tử vong cực kì thê thảm, tất cả đều là người thường không có tu vi.
Khung cảnh rất tàn khốc, Lâm Nhất lắc đầu tiếp tục bước đi, dù hắn có giết nhiều đến đâu thì cũng chỉ có thể ngăn cản yêu thú từ một hướng trong núi hoang.
Trước thú triều đáng sợ như vậy, sức mạnh của con người quá nhỏ bé.
Một lát sau Lâm Nhất đã tìm được một nhóm thôn dân bình thường tập trung trên đường lớn. Nhóm này có hơn một vạn người, ai cũng hốt hoảng bỏ chạy, vẻ mặt vô cùng sợ hãi.
Trừ La Hàn ra thì còn có một số võ giả đi theo hộ tống, thậm chí trong đó không thiếu cao thủ cảnh giới Tử Phủ.
Sau khi thấy Lâm Nhất đến, La Hàn vô cùng mừng rỡ, vội vàng đi tới chào hỏi: “Vị này là Lâm công tử, trước đó chính hắn đã giết hơn một trăm con yêu thú chỉ bằng một nhát kiếm”.
Nghe vậy, các võ giả cảnh giới Tử Phủ hộ tống đều nhìn về phía Lâm Nhất.
Lâm Nhất cũng đang quan sát họ, khi thấy tất cả đều là tán tu, vẻ bất ngờ chợt thoáng qua trong mắt hắn.
“Hừ, ngươi coi thường tán tu chúng ta à? Trên đường đi có không ít đệ tử tông môn chỉ lo chạy trốn kìa, còn chẳng bằng tán tu chúng ta”, nhìn thấy vẻ bất ngờ trong mắt Lâm Nhất, có tán tu bất mãn lên tiếng.
“Thật xin lỗi”.
Lâm Nhất quả thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375998/chuong-2577.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.