Trong lúc nhất thời máu bay đầy trời, giữa không trung tràn ngập nội tạng vỡ vụn của yêu thú.
La Hàn ngoảnh đầu lại, nhìn thấy cảnh này thì kinh sợ đến mức trợn mắt ngoác mồm.
Một nhát kiếm, chỉ một nhát kiếm nhẹ nhàng đã giết chết nhiều yêu thú như vậy, thật đáng sợ.
Lưu Vân Tông cũng có trưởng lão cảnh giới Âm Dương, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với Lâm Nhất, thậm chí những trưởng lão cảnh giới Âm Dương viên mãn kia cũng không sánh nổi một nhát kiếm này của Lâm Nhất.
Suy nghĩ này nghe cũng hợp lí.
Tu vi của Lâm Nhất chỉ mới cảnh giới Âm Dương tiểu thành, nhưng kiếm quyết của hắn đã đạt tới tầng mười một đỉnh phong, còn có kiếm ý Tiên Thiên viên mãn đỉnh phong hỗ trợ.
Bán Bộ Thiên Phách chưa chắc có thể địch lại hắn thì huống gì là cảnh giới Âm Dương viên mãn, đến bao nhiêu cũng không đủ để giết.
Thấy Lâm Nhất vẫn chưa đi, hắn ta không khỏi có một suy nghĩ đáng sợ, Lâm công tử định một mình giết chết tất cả yêu thú trong núi này ư?
Chắc là không đâu...
Hắn ta lập tức giật mình trước suy nghĩ này, không dám nghĩ nhiều nữa, vội vàng chạy như điên.
Điều quan trọng nhất trước mắt là triệu tập tất cả mọi người trong thôn phụ cận, thông báo họ chạy đến thành trì càng lớn càng tốt để chống lại thú triều bằng tường thành.
La Hàn vừa đi, Lâm Nhất cầm kiếm xông vào núi hoang, đối mặt trực tiếp với lũ yêu thú bạo động trong núi.
Khi bị ma khí xâm nhập, những con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375997/chuong-2576.html