Lâm Nhất không kiên trì nổi nữa, hắn phun ra một ngụm máu tươi, mặt trắng bệch như tờ giấy. Ngụm máu tươi kia khiến ý chí của hắn gần như sụp đổ, hai chân phát ra âm thanh răng rắc, suýt nữa thì ngã quỵ.
Hai mắt đám người Trần Tử Ngọc tỏa sáng, nhìn chòng chọc về phía hắn.
Không! Ta không thể chết được, ta không thể chết được!
Nếu ta chết thì quá hời cho đám người vô liêm sỉ này rồi, kiếm trong tay ta nhất định phải huyết tẩy mối thù hôm nay.
Lâm Nhất ta không thể chết được!
Ngay khi sắp sụp đổ, trong lòng Lâm Nhất điên cuồng gào thét. Hắn phải đối mặt với đau đớn hệt như có hàng vạn con kiến đang gặm nhắm xương cốt, nhưng giờ phút này, ý thức của hắn lại hoàn toàn thanh tỉnh, suy nghĩ nhanh như chớp, không ngừng tìm kiếm phương pháp hóa giải.
Chuông Huyền Âm!
Đột nhiên, trong đầu Lâm Nhất vụt qua một suy nghĩ. Dường như có tia chớp xẹt qua nền trời, khiến mọi thứ đều sáng tỏ.
Đúng vậy, là chuông Huyền Âm, cục diện không đường sống ngày hôm nay vốn bắt đầu từ nó. Nên nếu muốn thoát được thì phải dựa vào nó, trước hết ngăn cản tiếng chuông, sau đó lại phá hủy nó. .
||||| Truyện đề cử: Chân Long Chí Tôn Đô Thị |||||
Đã có sóng âm thì sẽ có tiết tấu, trước thuận sau nghịch.
Đối mặt với cái chết, suy nghĩ của Lâm Nhất sáng tỏ hơn bao giờ hết, trong giây lát, hắn đã nghĩ ra kế đối phó.
Lấy thân làm kiếm, dùng kiếm ngăn địch!
Ý niệm lóe lên, cơ thể Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375926/chuong-2505.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.