Ông lão áo đen cũng bất ngờ khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng và âm u, lại chứa đầy khí lạnh như vậy.
Ông ta thoáng sững sờ, rồi cười khẩy và nói: “Nói cho ngươi biết thì đã sao, một kẻ sắp chết mà thôi. Lão phu đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ta là Trần Vọng Dã!”
Ông ta vừa nói xong thì chắp hai tay vào nhau, thủ ấn thần bí và khó lường liên tục được ngưng kết.
Coong! Coong! Coong!
Chuông cổ treo ở độ cao trăm trượng lập tức phát ra hào quang sáng ngời, từng hoa văn được khắc trên thân chuông hiện rõ. Dưới chuông cổ, Lâm Nhất có cảm giác đầu đau như muốn nứt ra, tiếng chuông không ngừng công kích khiến linh hồn hắn gần như sắp bị đánh tan.
Răng rắc! Răng rắc!
Tiếng chuông rền vang, như có trăm ngàn cái búa gõ mạnh vào từng tấc da thịt và xương cốt của Lâm Nhất. Đối mặt với âm thanh kinh khủng kia, thân thể mạnh mẽ có thể sánh ngang với Man thú của hắn cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt, có tiếng nổ như rang đậu liên tục vang lên.
Chỉ trong chốc lát, ông lão áo đen kia đã dùng chuông Huyền Âm luyện Lâm Nhất đến mức thất khiếu chảy máu.
“Thật thảm!”
Cổ Dương nhếch miệng, nở một nụ cười tàn nhẫn, lạnh giọng nói.
“Lâm Nhất, ngươi chớ trách chúng ta. Có trách thì trách bản thân không có chỗ dựa, chỉ là một tên Kiếm Nô mà cũng dám làm càn ở thành Thiên Lăng ta, nhận lấy kết cục thế này đúng là đáng đời. Trên bảng Long Vân có bao nhiêu yêu nghiệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375925/chuong-2504.html