Ban công được đổi thành phòng pha lê, bên trong cây xanh được bố trí có chút thú vị, ánh trăng chiếu vào, vài bông hoa nở rộ cũng nhiễm một chút ánh sáng lung linh.
Đợi chờ trong khung cảnh như vậy, Tô Yểu không khỏi thả chậm hô hấp, rồi sau đó lại cười: "Tôi nói câu này có thể gây mất hứng, ở chỗ này uống rượu đón giao thừa sẽ không bị côn trùng cắn chứ?"
Trong phòng pha lê treo ba cái đèn, cường độ cũng không quá sáng, vừa lúc có thể chiếu sáng, Tô Yểu nhìn thấy Lương Sở Uyên nói: [Tôi còn chưa có thử qua. Nếu ngồi ở chỗ này mà bị côn trùng cắn, trong phòng có mấy chai rượu thuốc, cũng coi như là lo trước khỏi họa đi.]
Tô Yểu nhướng mày, cảm giác đồng tình sâu sắc. Cô đổ chút rượu vào ly, chỉ nhấp một ngụm nho nhỏ, trên mặt liền nổi lên một mạt đỏ ửng, "Chúng ta liền đánh cược một phen đi, nếu không bị côn trùng cắn liền giai đại vui mừng, nếu bị cắn liền đồng bệnh tương liên, được không?"
Lương Sở Uyên nhìn sắc mặt của cô, [tửu lượng của cô thế nào? Rượu này tác dụng chậm nhưng không nhỏ đâu.]
"Chắc là có thể? Tôi uống rượu không nhiều lắm, có uống vài lần, cũng chưa say."
Tô Yểu đã quên nói, những lần không có say kia, cô cũng chưa uống đến thế nào.
[Vậy là tốt rồi.] Lương Sở Uyên giơ tay nhìn đồng hồ, [Còn có hơn mười phút, năm nay liền trôi qua.]
Đêm nay, sau khi hai người ăn cua xong, liền chơi điện tử, lại chơi vài ván cờ, thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771127/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.