Đôi mắt này chính là ấn tượng đầu tiên của Lương Sở Uyên đối với Tô Yểu.
Anh có nói là đôi mắt cô rất đẹp.
Mà lúc ấy cô cũng nghe được, tuy rằng nghĩ đó là ảo giác.
[Tôi còn muốn mời cô làm người mẫu.]
Tô Yểu nín thở, phản ứng đầu tiên chính là nghĩ đến những hình ảnh không thể miêu tả kia, cô nói lắp bắp: "Tôi, tôi không có kinh nghiệm."
Lương Sở Uyên nghiêm túc suy nghĩ, [Chưa nói tới kinh nghiệm nhưng đúng là yêu cầu thật sự kiên nhẫn.]
"Là ngồi bất động vài tiếng đồng hồ sao?"
[Còn xem muốn vẽ cái gì.] Lương Sở Uyên giống như đem việc tùy tiện nói chuyện thành chính sự mà nói, [Sẽ dựa theo tiêu chuẩn để trả tiền công, giá hữu nghị còn có thể tăng thêm.]
Tô Yểu xì cười: "Đều nói là giá hữu nghị sao còn có thể tăng thêm, tôi làm miễn phí cho anh."
[Cô đồng ý?]
"Nhưng mà tôi phải xem xét lại đã, anh cũng biết, thời gian của tôi cũng không tự do."
Sinh hoạt sáng đi chiều về, thật vất vả mới có một ngày nghỉ, cô không nghĩ lại muốn ngồi liên tiếp vài tiếng đồng hồ bất động.
[Đương nhiên sẽ sắp xếp theo thời gian của cô.] Trong mắt Lương Sở Uyên hàm chứa ý cười, [Tô Yểu, cô nhận lời, tôi rất vui.]
Tô Yểu nghi hoặc: "Nếu như theo điều kiện của anh, muốn tìm người mẫu hẳn là không khó mới đúng."
[Chính là bọn họ cũng không phải cô.]
Tô Yểu hơi giật mình, nhất thời không nói gì.
Lúc này Lương Sở Uyên mới phát hiện ra lời nói có nghĩa khác, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/159081/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.