Sau khi ăn xong, hai người đi dạo dọc theo Ôn Giang.
Một cái miệng, một đôi mắt, cũng rất hòa hợp.
Di động trong túi vang lên, là tiếng chuông Tô Yểu đặt riêng cho Điền Lệ Quân. Cô ho nhẹ hai tiếng, khi nhận điện thoại âm thanh đều thay đổi: "Điền tổng."
Lương Sở Uyên cũng dừng lại theo, anh đứng cạnh dây xích bảo hộ, nhìn dòng nước phía dưới dậy bọt sóng, bên tai là ngữ khí Tô Yểu đang xử lý công việc, lời nói của cô rất ít, cơ bản đều là vâng ạ.
Anh xuất thần nghĩ, Tô Yểu ở trạng thái công tác, nơm nớp lo sợ, không thả lỏng giống như lúc nói chuyện, giống như cấp trên ở đầu bên kia là hồng thủy mãnh thú.
Cô hẳn là không thích công việc này.
Nói hơn một phút đồng hồ, Tô Yểu cúp điện thoại.
"Ngại quá."
[Công ty có việc sao?]
"Ân, cấp trên của tôi..." Việc này quá nhỏ, Tô Yểu hơi có chút thẹn thùng, "Cô ấy bảo tôi hủy hai vé xem phim đã đặt trước, nói là có việc, không thể đi."
[Phim gì vậy?]
Tô Yểu nói ra một cái tên, giải thích: "Khoảng thời gian trước có phim văn nghệ. Cấp trên của tôi có một người bạn tới Ôn thành, người bạn đó thích nghệ thuật, cô ấy cố ý sắp xếp, cũng không biết tại sao, đột nhiên muốn hủy bỏ...A, còn có chính là, cô ấy vừa nói với tôi, đến tòa nhà thế kỷ chọn bức họa kia--"
[Cuối tuần cô được nghỉ đúng không?]
Lỗ tai thình lình vang lên một thanh âm, Tô Yểu nói một nửa xoay lại, "Đúng vậy, tôi được nghỉ, làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/159076/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.