Điền Lệ Quân không ở văn phòng, Tô Yểu đem bức họa để cẩn thận sau đó thuận tiện đi toilet. Trên đường lại gặp Hoàng Uyển vừa ra khỏi thang máy, cô gật đầu coi như chào hỏi liền đi qua, cũng không chú ý trên mặt Hoàng Uyển không thích hợp.
Trở lại văn phòng, thấy mấy người trong văn phòng đang tụ tập một chỗ, không biết đang nói chuyện bát quái gì, Tô Yểu thấy nhiều cũng không trách, vừa bật máy tính vừa hỏi: "Mọi người đang nói chuyện gì vậy?"
Nhất thời an tĩnh.
Vẫn là Hoàng Uyển đại biểu lên tiếng, cô ta dẫm giày cao gót đi tới, chống cằm, lại nghịch ngợm mà chớp chớp mắt: "Tô tỷ, người vừa mới đưa chị về là ai vậy?"
Tô Yểu cũng không ngẩng đầu lên: "Không ai cả."
"Sao có thể?" Hoàng Uyển nâng cao âm lượng, "Em vừa mới xuống lầu lấy đồ vật, đều nhìn thấy!"
Tô Yểu lúc này mới hướng mắt về phía Hoàng Uyển.
Hoàng Uyển là bà con của Điền Lệ Quân, làm cái chức vụ nhàn nhã trong công ty, cả ngày không có việc gì làm, thích nhất là dựa vào tên tuổi của bạn trai phú nhị đại kia hẹn người trong văn
phòng uống trà trưa. Hơn nữa cô ta lớn lên nhỏ xinh đáng yêu, miệng cũng rất ngọt, nhân duyên ở công ty cũng rất tốt.
Nhưng Tô Yểu lại không thích nổi.
Những người khác đều gọi cô là giám đốc Tô, chỉ có cô ta trái một tiếng Tô tỷ phải một tiếng Tô tỷ, mặt ngoài không thể hiện, nhưng trong lòng đã sớm đem người chém 800 nhát. Đương nhiên đây cũng không phải nguyên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/159074/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.