“Mau lên, thái tử điện hạ trở về rồi.”
“Thái tử điện hạ về rồi sao? Mau ra xem, mau ra xem.”
“Nghe nói thái tử điện hạ đích thân chỉ huy quân sĩ đánh bại giặc ngoại xâm, hình như còn thuận thế đánh chiếm được một thành của nước S.”
“Thật vậy sao, thái tử điện hạ quả nhiên danh bất hư truyền.”
Người dân hoàng thành nghe tin Vương Lăng Phong trở về, ai nấy đều vui như hội. Bọn họ không ai bảo ai, mang theo quà tặng mà mình tự tay chuẩn bị, chạy tới đường lớn. Ai cũng muốn mình có cơ hội được tận tay trao quà cho thái tử điện hạ.
Hà Chiến Ý ngồi trong Hà phủ, bất đắc dĩ nhìn Hà Văn Mộc: “Phụ thân, thái tử điện hạ trở về rồi.”
Hà Văn Mộc ngồi trên ghế gia chủ, mới qua được vài tháng thế nhưng trông ông đã già đi rất nhiều. Gương mặt xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn, mái tóc hoa râm.
Ông nghe y nói vậy, đôi mắt nhìn lên trời thoáng chút buồn bã: “Đã về rồi sao?”
“Chuyện của Thiên Nhật…”
“Sớm muộn gì cũng phải nói cho nó biết, không bảo vệ được nó, là lỗi của chúng ta. Giấu đến giờ phút này, đối với thái tử, đã là quá không công bằng.”
“Thái tử tài giỏi, chắc chắn sẽ vượt qua chuyện này sớm thôi. Đứa nhỏ ngốc kia, cũng sẽ mãn nguyện.”
“Đi thôi, chúng ta cũng phải đi đón thái tử điện hạ.”
Vương Lăng Phong ngồi trên tuấn mã, những ngày tháng trên chiến trường giúp y rèn luyện thêm không ít, gương mặt anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam-doc-than-doc-nhat-minh-em/3075849/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.