"Ca ca, huynh là ma sao?"
Đối phương không ngờ Tiểu Điệp lại đột ngột hỏi như vậy, hắn ngẩn người, sau đó phì cười: "Ta bảo ta không phải là ma, muội tin không?"
Tiểu Điệp không chần chừ liền gật đầu.
"Tại sao?" Người kia hiếu kỳ hỏi nàng.
Nàng nghe hắn hỏi liền thật thà đáp: "Mẹ nói ma rất xấu, nhưng huynh lại không xấu, nếu vậy nhất định huynh là thần tiên ca ca rồi."
Người kia bị nàng chọc làm cho nụ cười càng thêm sâu, hắn lắc đầu cười trừ lộ rõ sự bất đắc dĩ.
Tiểu Điệp không quan tâm lắm tại sao vị ca ca này lại vì lời nói của nàng mà cười, nàng nhìn hắn hỏi: "Thần tiên ca ca, muội nên gọi huynh là gì đây?"
"Không phải muội đang gọi ta là thần tiên ca ca rồi sao?"
Nghe đối phương nói vậy, Tiểu Điệp khẽ chun mũi lại phản ứng: "Không đúng, thần tiên ca ca không phải dùng để gọi một người, muội muốn biết tên huynh cơ!"
Nghe Tiểu Điệp nói vậy, người kia nở nụ cười cực nhạt, tựa như có như không, bình thản nói: "Tiểu Dĩnh, muội hãy gọi ta là Tiểu Dĩnh."
Giọng nói của Hoắc Dĩnh cực nhẹ, như gió mùa xuân vừa dịu dàng vừa ấm áp. Trong giọng nói dường như đang nhớ lại một khoảnh khắc nào đấy.
Tiểu Điệp vì giọng nói của Hoắc Dĩnh làm cho ngẩn ngơ, hơn hết là vì cái tên hắn muốn nàng gọi có chút kỳ lạ. Nàng nhìn hắn, một lát sau mới chậm chạp nói: "Ca ca, huynh không phải là Tiểu, muội mới là Tiểu. Huynh là Đại mới đúng."
Hoắc Dĩnh ngẩn người, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636657/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.