Tiểu Điệp cùng Hoắc Dĩnh sau khi được lão Chu dẫn đường tới căn nhà nhỏ thì ông liền rời khỏi.
Đứng giữa sân nhà, Tiểu Điệp vẫn không nhìn mặt Hoắc Dĩnh khiến hắn không nhịn nổi mà lên tiếng: "Nương tử, nàng không định cả đời này sẽ không nhìn mặt vi phu chứ?"
"Ai là nương... " tử của ngươi? Những câu sau chưa được nói ra liền bị nàng âm thầm nuốt vào bụng.
Nàng suýt chút thì quên mất, nàng quả thật đã được gả cho hắn.
Trong trí nhớ của nàng, người nàng thành thân là Tiểu Dĩnh. Tiểu Dĩnh tuy ngốc nghếch nhưng tâm tư chính là đơn thuần, nàng nhìn mặt hắn liền biết hắn đang nghĩ gì.
Nhưng hiện tại, người trước mặt nàng, cũng là khuôn mặt của hắn, giọng nói của hắn. Nhưng khi đối diện, nàng lại không thể nào đoán ra tâm tư của hắn.
Tiểu Điệp cúi đầu xuống sau đó lại ngẩn đầu lên nhìn Hoắc Dĩnh. Nàng nhìn hắn nhàn nhạt nói: "Tiểu Dĩnh, à không, hiện tại ta nên gọi ngài là Vương Gia mới đúng. Nếu ngài đã trở lại bình thường, hẳn ngài cũng biết, ta và ngài thành thân chẳng qua trong lúc ngài bị nhược trí. Giữa chúng ta vốn không có gì cả, ngài nên hưu ta, sau đó thú một người mà ngài yêu. Đúng chứ?"
Hai chữ "đúng chứ" trong lời nói của Tiểu Điệp bị ánh mắt của Hoắc Dĩnh làm cho nhỏ dần, sau đó nghẹn lại rồi mất đi.
Hắn đơn giản chỉ là nhìn nàng, sau đó mỉm cười. Nhưng nụ cười của hắn lại khiến cho sống lưng nàng cảm thấy lạnh lẽo. Nàng hoàn toàn không đoán ra được hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636651/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.