"Nhạc nhi, thấy ta nàng không vui sao?" Thấy Tiểu Điệp đứng sững người, Hoắc Dĩnh trầm ấm lên tiếng.
Tiểu Điệp nghe Hoắc Dĩnh gọi mình là Nhạc nhi, cả cơ thể nàng đều giật lùi lại. Ánh mắt nàng nhìn Hoắc Dĩnh chứa đầy sự đề phòng cảnh giác.
Nhạc nhi?
Tiểu Dĩnh chưa bao giờ gọi nàng là Nhạc nhi.
Nhất thời, ánh mắt Tiểu Điệp bộc lộ sát khí. Nàng rút đoản đao vốn cầm sẵn trong tay, chớp nhoáng kê sát lưỡi đao vào cổ Hoắc Dĩnh. Tiểu Điệp không khách khí, giọng hướng hắn quát: "Nói, rốt cuộc ngươi là ai. Các ngươi rốt cuộc đã giấu Tiểu Dĩnh của ta ở đâu?"
Trên đời này, có một người khuôn mặt giống nàng thì thêm một người khuôn mặt giống Hoắc Dĩnh nữa cũng không có gì lạ.
Người bị cho là kẻ giả mạo Hoắc Dĩnh, mặc dù bị nàng kê đao sát cổ, nhưng ánh mắt hắn ta vẫn vô cùng điềm tĩnh. Người đó nhìn nàng, ánh mắt yên tĩnh như mặt hồ mùa thu. Hắn thoáng mỉm cười: "Giết ta? Nhạc nhi, ta không nghĩ nàng nỡ đâu."
Mâu phượng của Tiểu Điệp khẽ híp lại. Nàng thật muốn biết, người này rốt cuộc lấy đâu ra tự tin như vậy. Hắn ta cho rằng nàng không dám động thủ?
Ông lão thấy Tiểu Điệp ngay cả binh khí trong tay cũng đã động đến, bèn lên tiếng: "Tiểu cô nương, có gì từ từ nói không nên động tay động chân."
Mặc dù ông lão có nói vậy nhưng Tiểu Điệp tay vẫn như cũ, không rút lại.
Ông lão biết Tiểu Điệp đang nghi ngờ cái gì, bèn lên tiếng giải thích: "Ngươi đang cảm thấy kỳ lạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636650/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.