Tố An đoạt lấy chuông, liền cung kính đưa cho Tiểu Điệp.
Tiểu Điệp cầm chiếc chuông trong tay, ánh mắt nàng lướt qua nó trở nên rét lạnh, thuận tiện ánh mắt ấy chậm rãi lướt qua mặt Lôi Nhạc.
Nữ nhân trước mặt nàng, khuôn mặt bảy tám phần giống nàng, nhưng vĩnh nàng ta không thể nào giống nàng.
Nếu người trước mặt kia đã không biết quý trọng Tiểu Dĩnh, vậy thì nàng cũng không cần phải nhường hắn cho nàng ta nữa.
Bàn tay vốn đang nắm chặt chiếc chuông từ từ buông lỏng ra, chiếc chuông trong tay nàng trượt khỏi lòng bàn tay, rơi xuống đất. Tiếng "keng" thanh túy vang lên, kích thích thần kinh của tất cả mọi người. Tiểu Điệp hờ hững giẫm mạnh như muốn nghiền nát nó ra từng trăm mảnh, khiến nó vỡ tan.
Đạp qua mảnh vỡ chiếc chuông, Tiểu Điệp bước vội đến bên cạnh Hoắc Dĩnh. Nàng lo lắng, ngồi khom xuống quan sát sắc mặt hắn. Bàn tay Tiểu Điệp giơ lên, nàng chậm rãi huơ huơ để kiểm tra, nhưng hắn vẫn chìm trong trạng thái "ngủ tỉnh", ánh mắt mơ hồ không phản ứng với nàng.
Tiểu Điệp nắm tay Hoắc Dĩnh, nhẹ giọng kêu hắn: "Tiểu Dĩnh?"
Hoắc Dĩnh vẫn như cũ, ánh mắt như bị bao phủ dày đặc bởi sương mù mờ mịt không chút tia tinh quang. Mặc dù nàng gọi, nhưng hắn vẫn không có phản ứng với giọng nói của nàng.
Tiểu Điệp khống chế bản thân để không gấp gáp, nàng lần nữa thử gọi hắn.
Cuối cùng Hoắc Dĩnh cũng có phản ứng, giọng hắn run rẩy vừa sợ hãi, vừa nghi hoặc: "Nhạc tỷ? Thật sự là tiếng của tỷ?" Giọng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636648/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.