Đêm đến, tiếng chuông kia lại lần nữa vang lên.
Tiếng chuông ban đầu nhỏ sau đó lớn dần.
Hoắc Dĩnh đang ngủ say bị tiếng chuông đánh thức, đôi mắt vốn nhắm đột ngột mở trừng ra. Sắc mặt Hoắc Dĩnh trắng bệch, trong mắt lộ ra sự hoảng hốt.
Hắn không muốn nghe tiếng chuông này nữa, ai đó làm ơn dừng nó lại đi, dừng đi.
Hoắc Dĩnh run rẩy đôi môi, đôi mắt trở nên dần mờ đi, không tiêu cự. Vì kháng cự lại tiếng chuông, hai bên thái dương từng giọt mồ hôi liên tục rơi ra khiến cho sắc mặt Hoắc Dĩnh càng thêm tái nhợt. Hắn như con rối, dần không thể kiểm soát thân thể mình. Cái đầu cứng nhắc của Hoắc Dĩnh không ngừng lắc lắc thể hiện sự kiểm soát yếu ớt còn sót lại của bản thân, nước mắt vì sự bất lực không cam tâm mà chảy ra.
Cũng vì tiếng chuông này, hắn đã suýt giết chết Nhạc tỷ.
Cũng vì tiếng chuông này, hắn đã suýt giết đi người hắn yêu nhất.
Dù chưa thành công giết nàng.
Nhưng… hắn đã ra tay rồi.
Sau khi biết sự thật, hắn nhất định sẽ càng bị ghét, nàng nhất định sẽ hận hắn.
“Nhạc tỷ ghét nhất là Hoắc Dĩnh, Nhạc tỷ vĩnh viễn ghét Hoắc Dĩnh, Nhạc tỷ đời đời kiếp kiếp ghét Hoắc Dĩnh”
Giọng nói như u hồn kia lại vang lên, từng chút từng chút một xâm chiếm ý thức hắn.
Ngay khi ý thức Hoắc Dĩnh gần như hoàn toàn mất đi. Một giọng nói khác lại cười phá lên nói: “Vậy sao?”
Tiếng cười làm cho giọng nói đột ngột ngưng lại. Nữ nhân nói giọng nói u hồn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636647/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.