Tiếng chuông không biết từ đâu chậm rãi vang lên từng hồi, từng hồi. Tiếng chuông ban đầu cực nhỏ sau đó lan ra, lớn dần, lớn dần.
Xen lẫn trong tiếng chuông có một giọng nói, nhưng giọng nói lại cực kỳ mơ hồ.
Hoắc Dĩnh không thể nào nghe rõ giọng nói đó nói gì.
Hắn cố gắng lắng nghe, rốt cuộc cũng nghe thấy. Giọng nói đó nói là: "Nhạc tỷ ghét Hoắc Dĩnh, vĩnh viễn ghét Hoắc Dĩnh, đời đời kiếp kiếp ghét Hoắc Dĩnh."
"Không, không" Hắn không tin, không tin.
Hoắc Dĩnh ôm lấy đầu mình điên cuồng lắc đầu. Nhưng giọng nói kia chính là không ngừng vờn quanh tâm trí hắn.
Cuối cùng, Hoắc Dĩnh vừa gào vừa bừng tỉnh. Hắn mở mắt, ánh mắt mơ hồ ngơ ngác nhìn xung quanh.
Hiện tại trời vẫn còn tối, trong phòng chỉ có mình Hoắc Dĩnh. Ngay cả cửa sổ vẫn khép kín, không có dấu hiệu là có người đã vào.
Tiếng chuông lẫn tiếng nói ban nãy, là do hắn nằm mơ sao?
Hoắc Dĩnh bởi vì dư âm tiếng nói trong đầu mà không thể nào ngủ tiếp. Mãi đến gần trời sáng mới thiếp đi, khi tỉnh dậy đã là trưa hôm sau.
Hoắc Dĩnh tỉnh dậy bởi vì bị đánh thức bởi bàn tay lành lạnh, hắn không mở mắt mà mơ hồ hỏi: "Nhạc tỷ?"
"Là nô tỳ, Tố An, thưa vương gia." Tố An cẩn thận rút tay mình lại, cung kính đáp.
Lúc này, Hoắc Dĩnh mới cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu của bản thân ra nhìn người trước mặt. Nhìn thấy người phía trước quả thật là Tố An, trong lòng hắn có chút mất mát.
Hoắc Dĩnh nhìn Tố An cất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636644/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.