Ngay đúng lúc nàng định tìm cách lẻn đi để bắn pháo sáng thì bên ngoài, một tên lính hớt hải chạy vào, hắn lắp bắp nói không ra tiếng: "Thái... thái... tử... tên phạm nhân Huyền Tông đã... đã... đã... "
Nhìn điệu bộ lắp bắp của tên lính, thái tử Mộc Vân không khỏi cáu gắt quát: "Hắn đã làm sao?"
"Hắn đã... đã... trốn thoát"
Hai chữ "Trốn thoát" như một quả bom gây tiếng oanh lớn trong lòng những người đang ngồi đây, không khí đang náo nhiệt ngay lập tức im bặt.Tên lính biết mình phạm trọng tội, mặt tái mét, vội đập đầu xuống đất van xin: "Xin thái tử tha mạng, xin thái tử tha mạng"
Khuôn mặt tươi cười của thái tử Mộc Vân dần biến mất, thay vào đó cặp mắt hằn lên tia máu, hàm răng không ngừng nghiến ken két, sau đó phẫn nộ ném thẳng ly rượu xuống sàn nhà, vỡ toan.
"Người đâu, mau lôi tên này ra ngoài chém đầu cho ta!"
Lệnh chém đưa ra, thân thể tên lính hoàn toàn mềm nhũn, đổ rạp xuống đất miệng không ngừng nói: "Thái tử tha mạng, thái tử tha mạng"
Dưới sự phẫn nộ của thái tử, không khí như bị bóp nghẹn, văn võ bá quan không ai dám hó hé gì, ngay đến thở cũng không dám thở mạnh, mọi người chỉ biết căng thẳng mà quan sát sắc mặt của nhau.
Ngồi trên ghế sứ giả, khóe miệng Hoắc Dĩnh nhếch lên thành một đường cong, dường như đang xem kịch hay.
Tiểu Điệp không ngờ mọi người hành động lại nhanh chóng như vậy, nếu thế, nàng không có lý do gì phải nén lại đây. Nghĩ là làm, Tiểu Điệp lẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636596/chuong-17-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.