Ngày đại tiệc đón sứ giả cuối cùng cũng tới. Xung quanh cung điện được trang hoàng lộng lẫy, hai dãy bàn hai bên được xếp đối xứng với nhau, dành cho văn võ bá quan. Người ngồi trên cao nhất chính là thái tử, kế bên còn thêm hai vị phi tần hầu hạ. Xa xa cung điện, ẩn ẩn hiện hiện sáu bóng người.
Nhìn bộ quần áo vô cùng lộng lẫy trên người, Tiểu Điệp có chút choáng váng: "Sư phụ, tại sao con lại phải mặc cái bộ đồ rườm rà này?" Mặc cái này làm sao mà đánh đấm gì chứ?
Vừa hỏi xong, lão bà bà trong trang phục hắc y liền giáng cho Tiểu Điệp một cú trời giáng lên đầu. "Nha đầu ngốc, không mặc vậy thì làm sao trà trộn vào đoàn vũ công"
"Tại sao lại nhất định phải là đoàn vũ công?"
"Cốp" Cú trời giáng lần nữa giáng xuống, Tiểu Điệp ủy khuất ôm đầu.
"Nha đầu ngươi lúc nhỏ cặp đất mà sống hay sao mà bây giờ đần thế. Ngươi không trà trộn làm vũ công thì làm sao đứng ngay cung điện mà quan sát tình hình". "Đây, cầm lấy" Ngay lập tức, bà bà rút trong túi ra đưa cho Tiểu Điệp vài quả pháo sáng và một cái túi.
Tiểu Điệp cầm cái túi lên, tò mò hỏi: "Sư phụ, đây là gì?"
"Bã đậu"
Ặc!
Tiểu Điệp khẽ chao đảo, mặt cứng ngắc không nói nên lời.
Lăn lộn trong gian hồ nhiều năm, bà bà tự cảm thấy, muốn hạ gục một người, không gì tốt nhất là cho ăn bã đậu. Một con voi khi bị tiêu chảy nhiều lần nhất định lết không nổi huống chi là người.
Bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636595/chuong-17-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.