Thân hình cao lớn của Khải Á bất động dưới ánh đèn. Hắn giống người đàn ông từ trong phim ảnh bước ra, áo quần chỉnh tề, tuấn tú sinh động.
Nhưng tôi có thể nhìn thấy một tia chết chóc đáng sợ trong đôi mắt hắn.
Đối với tôi mà nói, giết người là chuyện viễn tưởng xa vời. Khi đọc tin ai đó bị giết trên báo, hoặc lúc Mạc Lâm kể Mục Huyền từng tiêu diệt bao nhiêu kẻ địch, tuy tôi lạnh toát sống lưng nhưng không có cảm giác rõ ràng chân thực.
Vào giây phút này, lần đầu tiên tôi bắt gặp sát khí trong mắt một người đàn ông. Ánh mắt đó vô cùng tăm tối, giống như hắn có thể giết bạn ngay tức thì, khiến bạn vô cùng sợ hãi.
Tôi đột nhiên nhớ tới Mục Huyền.
Không biết vào thời khắc thất bại, cùng đường và đối mặt với cái chết, tâm trạng của anh ta ra sao?
Tôi không thể tưởng tượng nổi.
Trước lúc ra đi, Mục Huyền nói: “Tôi hứa sẽ quay về đón em trong vòng mười ngày.”
Lúc bấy giờ, tôi chẳng hề bận tâm. Nhưng bây giờ, câu nói đó lại trở thành lời trăng trối của anh ta, thành lời hứa vĩnh viễn không thể thực hiện được. Tôi đột nhiên cảm thấy, Mục Huyền lúc đó thật hồ đồ nhưng cũng rất chân thành, lại có chút đáng thương.
Cầu mong anh ta có thể thoát khỏi kiếp nạn.
Lúc trước, tuy tôi chán ghét Mục Huyền, nhưng tôi chưa từng mong anh ta chết. Còn Mạc Lâm và Mạc Phổ, tôi rất thích bọn họ. Trong lòng tôi, bọn họ quan trọng hơn Mục Huyền.
“Em đang nghĩ gì vậy? Lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-quyen-chiem-huu/786806/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.