Từ trong miếu thờ đira, màn đêm dần buông xuống, gió biển gào thét, đem theo vài phần giálạnh. Lúc này mà tiếp tục đi sâu vào trong núi thì hiển nhiên là khôngthuận tiện chút nào, hai người họ nghe theo lời khuyên của hòa thượngĐức Bình quay trở lại chỗ trọ. Mông Thiếu Huy tuy đã tìm được một số câu trả lời cho mình nhưng nỗi chất chứa trong lòng cậu vẫn còn đó: Tại sao trên đảo không có ai biết cha mình? Trong giấc mơ cậu đã từng được gặpmẹ mình, nhưng sao cảnh tượng ấy lại đáng sợ đến vậy? Những việc này ailà người có thể giải thích được?
La Phi thì lại càng bộn bề vớinhững câu hỏi trong đầu, “Dốc quỷ ám” - Thảm họa sóng thần - Miếu thờ,cách người dân trên đảo miêu tả lời đồn này thì mỗi lúc một rùng rợnhơn, nhưng nội dung mọi người nói thì đều giống nhau, không có biểu hiện gì là đang nói dối, thực khó mà lần ra được manh mối nào trong đó.
Trên đường về không dừng lại nghỉ nên nhanh hơn nhiều so với lúc đi. Đượcchừng nửa tiếng thì ngọn núi nằm trên địa bàn nơi họ ở trọ đã xuất hiệntrước mặt hai người. Xa xa trông thấy chỗ lối vào có một bóng người điđi lại lại, trông thấy họ đang về, người đó lập tức vội ra đón, nóigiọng khàn khàn: “Cuối cùng cậu đã về, tôi đợi cậu lâu lắm rồi!”
La Phi và Mông Thiếu Huy thoáng nhìn đã nhận ra ngay người này chính làTiết Hiểu Hoa –người đòi mua chịu rượu ở trên thuyền. Lão ta vừa nói vừa tiến lại gần Mông Thiếu Huy, cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-quy-am/3052686/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.