Đôi mắt Tư Thẩm cong như hoa đào, để sát vào nàng: "Ta thật sự hiểu biết rất nhiều, có phải ngươi sùng bái ta không?"
Cố Tích Cửu giơ tay đẩy khuôn mặt tuấn tú của hắn đang để sát vào mặt mình ra: "Ngươi nghĩ quá nhiều!"
Tư Thẩm kéo nàng ngồi xuống: "Trong bụng ngươi dường như cất dấu rất nhiều nghi vấn, hôm nay tâm tình công tử ta rất tốt, ngươi có thể hỏi bất cứ điều gì ngươi muốn."
Cố Tích Cửu xê dịch người ra, giữ khoảng cách xa hắn một chút.
Tư Thẩm này giống như thuốc cao bôi trên da chó, lúc nào cũng dính vào bên người nàng, kéo không ra.
Trên người hắn có một mùi hương rất nhẹ, giống mùi thuốc nhưng cũng giống mùi hoa.
Mùi hương này khiến Cố Tích Cửu vô cớ nhớ tới mùi hương ở trên người Đế Phất Y, hai mùi hương này rõ ràng khác nhau, nhưng Cố Tích Cửu cảm thấy chúng có cùng nguồn gốc.
Giống như một phiên bản khác của nước hoa Chanel 5......
Quý tộc triều đại này đều thích dùng huân hương, ngay cả trên người Dung Ngôn cũng có mùi huân hương.
Đế Phất Y thân phận cao quý, huân hương hắn dùng khẳng định là phiên bản giới hạn, tương đối đặc biệt. Tuy nhiên, Cố Tích Cửu cũng từng ngửi thấy nó ở trên người Thái tử Dung Già La......
Sau này khi Cố Tích Cửu đi cùng với Dung Già La, nàng lại không ngửi thấy được mùi hương ấy nữa, nhưng nàng cũng không để ý.
Xem mặt nhận người là đủ rồi, cần gì phải dựa trên mùi hương để nhận người?
Hiện tại trong lúc vô ý, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713687/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.