"Tích Cửu, đây là phong tường thuật? Công phu không tệ!" Tư Thẩm vừa khen vừa đi tới.
Cố Tích Cửu thấy hắn bước lại gần, nhấc tay lên, mũi kiếm nhắm thẳng vào hắn: "Ngươi là người hay quỷ hay là ảo ảnh? Ngươi không phải đã chết rồi sao? Nếu còn tiếp tục tiến về phía trước một bước, ta sẽ làm thịt ngươi!"
Tư Thẩm: "......"
Hắn đi về phía mũi kiếm của nàng, giơ tay đẩy nó ra, sau đó lại cầm cổ tay nàng, đặt nó ở trên mặt mình: "Tới, cảm thụ một chút, người chết có ấm áp như vậy hay không?"
......
Sau nửa canh giờ, Cố Tích Cửu cuối cùng biết rõ ràng tất cả ngọn nguồn.
Thì ra con ngao này là ngao ảo ảnh, đã tu luyện trong núi mấy ngàn năm. Nơi này chính là hang ổ ngầm của nó.
Ngao ảo ảnh am hiểu nhất chính là chế tạo ảo cảnh, khiến người lầm ngã vào nơi này, trực tiếp tiến vào bên trong ảo cảnh.
Khi Cố Tích Cửu mới rơi vào trong đó, sẽ tiến vào ảo cảnh đầu tiên do nó tạo ra. Nhưng ảo cảnh này không gây nguy hiểm cho người, nhiều nhất chỉ khiến người bị lạc đường mà thôi.
Khi Cố Tích Cửu thuấn di một lần nữa mới chân chính rơi vào bên trong ảo cảnh. Ảo cảnh kia mới đe dọa tới tính mạng người, một khi không thể phá giải, nàng sẽ vĩnh viễn bị nhốt, cho đến khi thân thể bị ngao ảo ảnh tiêu hóa, ngay cả hồn phách cũng không thể thoát ra.
Ngao ảo ảnh cảm nhận được tất cả cảm xúc và tư duy của người bị nhốt, có thể do thám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713678/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.