Lục Thiệu Tu xử lý xong công việc gấp gáp bay từ nước ngoài về, ngựa không ngừng vó cũng đã đến nhà.
“Không phải là bố không về nữa sao?” Lục Sơ Sơ nhào vào lòng bố, làm nũng một hồi.
Lục Thiệu Tu bế con gái lên, xoay một vòng tại chỗ: “Hôm nay là ngày đầu tiên Sơ Sơ đi nhà trẻ, nghe nói con rất ngoan, không quậy phá, bố về nhìn xem có phải thật hay không.”
“Đương nhiên là thật rồi! Hôm nay Sơ Sơ rất ngoan, không tin thì bố hỏi mẹ đi.” Lục Sơ Sơ kiêu ngạo nâng cằm lên, đôi mắt xinh đẹp sạch sẽ như được nước suối gột rửa, trong veo ngọt ngào.
Lục Thiệu Tu cười: “Đương nhiên mẹ sẽ khen con.”
“Vậy bố hỏi dì Lưu đi.”
“Dì Lưu coi con như bảo bối, lời của dì ấy bố cũng không tin.” Lục Thiệu Tu cố ý nói như vậy.
Lục Sơ Sơ phồng mặt, vẻ mặt buồn rầu, bé rất muốn nổi giận, lại cảm thấy lời bố nói cũng có lý.
Bố thật là, không thể nhường bé chút chút được sao?
Suy cho cùng bé cũng chỉ là em bé thôi mà.
Làm sao mới được đây...
Lục Sơ Sơ cắn ngón tay, tròng mắt xoay loạn, Trần Tuấn đột nhiên đứng sang một bên, vẻ mặt vô cảm.
Quyết định là anh!
“Hỏi anh ấy, anh Trần Tuấn học cùng lớp với con! Anh ấy có thể làm chứng cho Sơ Sơ!”
Lục Sơ Sơ sợ cậu bé không phối hợp, nghiêng đầu chớp chớp mắt về phía cậu bé, lọn tóc dài xoăn tự nhiên khiến cô bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3615022/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.