Hắn dùng lực giữ Liên Nhi quỳ rạp ở dưới, cô ngước mặt nhìn lên thì chỉ có ánh nhìn phân nửa của kẻ thượng đẳng nhìn kẻ hạ đẳng, làm cho Liên Nhi sợ hãi, không rõ hắn muốn gì.
Cánh tay đặt trên vai bất thình lình tóm cằm tinh xảo cao lên, Lâm Vương Minh u trầm không vừa ý nhìn cô gay gắt.
"Lý Liên Nhi, nhớ cho rõ hiện giờ cô đã là người của Lâm Vương Minh này, lời tôi nói ra cô phải tuyệt đối nghe theo.
Đó là mệnh lệnh! Nếu cô dám cãi hoặc chống đối tôi sẽ cho cô nếm mùi đau khổ.
Có biết không?"
Ngón tay uy lực của hắn ấn vào da thịt mỏng manh của cô gái nhỏ, làm Liên Nhi duỗi tay kéo ra theo bản năng, lắc đầu muốn thoát. Hắn không hài lòng liền tát vào mặt cô, tuy cái tát không mạnh nhưng da thịt tuyết trắng của cô lại phản ứng rất mãnh liệt, ửng đỏ cả lên.
Liên Nhi ngớ người chưa kịp khôi phục ý thức hắn lại nắm cằm cô kéo về đối diện, vẻ ngoài lãnh khốc không đổi.
"Khi chồng cô nói chuyện phải ngoan ngoãn mà nghe!
Cô còn dám chống đối lần sau không đơn giản là một cái tát tay nhẹ nhàng này đâu!"
Vì để răng đe cô, hắn rút ngay con dao phòng thân sau thắt lưng dí vào cần cổ bé nhỏ, làm Liên Nhi kinh hồn khiếp đảm, rơi lệ đáng thương như hoa lê sau mưa.
"Đừng, Lâm Vương Minh, tôi biết sai rồi!
Làm ơn, đừng giết tôi.
Tôi còn muốn sống, tôi còn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2752028/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.