Tĩnh Yên, mày đừng dao động !
- Dù sao cũng đã thành kẻ xấu rồi thì đến phút chót mày vẫn phải là kẻ xấu.
- Con bé yếu đuối như vậy, chắc chắn không chịu được lâu đâu.
- Đúng ! Rồi nó sẽ tự động rời đi thôi.
Bà tự nhủ trong tâm như thế, rồi chóng xoay lưng rời đi, mặc cô gái nhỏ đáng thương chật vật dưới cái nắng.
Đầu tóc ướt sũng, mặt mày lem nhem bùn đất bởi hai bàn tay quẹt vào, cô lau khô nước mắt, hít lấy một hơi tự động viên mình mạnh mẽ, vượt qua khốn khổ.
Cô mày mò dưới cái nắng đổ mồ hôi, đầu óc choáng váng cực độ, cô thiếu nước quá mức, còn bị cái đói hoành hành, tay chân dường như không còn muốn cử động.
Mặt trời đứng bóng trên đỉnh đầu khá lâu, Liên Nhi ngẩng mặt lên nhìn, đoán có lẽ đã vào giờ trưa. Cô đói đến mức xây xẩm mặt mày, không chịu đựng được mà bẻ những đóa hoa cẩm quỳ bỏ vào miệng ăn tạm.
Đây là lần đầu cô ăn hoa để lót dạ, vừa đắng vừa chát, hệt như cuộc đời cô, từ lúc 6 tuổi đã thất lạc bố mẹ, mất đi kí ức, sống trong cô nhi viện cũng chẳng gọi là sung sướng. Có được một chút tin tức người thân, vốn định tìm lại góc rễ nhưng còn chưa được gì đã lâm vào cảnh khổ.
Cô nhai những đóa hoa rực rỡ mà nước mắt lưng tròng, cảm thấy ông trời thật bất công.
Ăn vài đóa Liên Nhi liền buồn nôn, cô không phải bướm hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2752017/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.