Thiên Kỳ sau khi rời đi, định tìm đến báo cáo với Lâm Vương Minh tình trạng của cô gái, nhưng rồi anh sực nhớ, cô gái kia là đang bị phạt, có báo thì hắn cũng chẳng rủ lòng.
Tính tình hắn rất nóng nảy, chiếm hữu cao, ngộ nhỡ anh báo tin lại làm hắn hiểu nhầm, nổi giận lại phạt nặng cô gái đáng thương kia hơn, nghĩ đi nghĩ lại anh không thể mạo hiểm.
Thế là, anh quyết định chàng ràng ở khuôn viên canh chừng, đứng cách thật xa cô gái nhỏ, vừa lén lút quan sát vừa làm nhiệm vụ hàng ngày của mình.
Những ánh sáng lờ mờ len lỏi qua từng khung cảnh trong khuôn viên, mặt trời đang lặng, Liên Nhi mệt mỏi quỳ trên lớp đất đá, cô chán nản trong lòng, đến cuối cùng bản thân vẫn không kịp hoàn thành nhiệm vụ.
"Lý Liên Nhi!"
Từng đằng xa vọng đến âm thanh, người phụ nữ quyền lực trong dinh thự lại đến, Liên Nhi chậm rãi đứng lên, giấu đi đôi tay đầy vết xước ra sau lưng.
Tĩnh Yên cùng người hầu thân cận đến xem tình hình, hình phạt đã kết thúc, vẫn còn một khoảng cỏ chưa được nhổ. Bà vừa nhìn đã không thuận mắt, không phải vì Liên Nhi không hoàn thành nhiệm vụ mà vì bà nhìn thấy cô đã te tua như thế mà vẫn không chịu vùng dậy rời khỏi Lâm gia.
Bà u trầm không vừa ý lại tìm cách hà khắc với cô.
"Lý Liên Nhi, có tí việc cô cũng làm không xong!
Con trai tôi lấy cô về chỉ biết mỗi chuyện lên giường rồi sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2752013/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.