"A Minh, con đến tìm mẹ có chuyện gì sao?"
Người phụ nữ trông sắc mặt u ám của con trai liền đoán được ý, biết hắn đến tìm chắc chắn có chuyện, chẳng đợi người ngồi bà hỏi thẳng.
Lâm Vương Minh chưa vội nói, sải bước dài miên man đến ngay chỗ cửa sổ, hai chân trụ vững, khoanh tay nho nhã phong ưu hướng nửa ánh mắt xuống dưới.
"Chỗ này ngắm cảnh rất tiện mẹ nhỉ?"
"A Minh!"
Khi không lại vào tới tận phòng, còn ra tới chỗ cửa sổ nhìn ngắm, Tĩnh Yên thông minh thừa hiểu hắn đã biết việc bà làm, không khách khí hỏi tiếp.
"Con có gì muốn nói thì cứ nói ra đi, cần gì phải vòng vo.
Đây đâu phải là tính cách mọi khi của con!"
Môi bạc tức thì nhếch lên cười hào sảng, hắn xoay người về đối diện với mẹ, vẻ mặt tuấn tú hiên ngang như thần, khí thế oai hùng vĩ ngạn nhưng ánh mắt lại mất nhân tính hơn bao giờ hết.
"Mẹ, con đã nói không được phép làm hại thân thể cô ấy, tại sao mẹ lại khiến cô ấy nhổ cỏ đến mức tay chân bị thương, còn sốt cao ngất đi?"
"Ngất?"
Mắt mở to kinh ngạc, Tĩnh Yên sửng sốt, đầu óc có chút bối rối, việc tay chân cô gái kia bị thương bà biết rất rõ nhưng cố tình làm ngơ, chỉ là không ngờ...phạt người nhổ cỏ mà cũng có thể ngất.
- Đúng là yếu đuối mà...
Lương tâm của bà canh cánh, tia lo lắng len lỏi trong lòng, nhưng ngoài mặt sắc lạnh, lời nói có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2752010/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.