Nhớ lại ngày đó, lúc Trương Phạn thẳng thắn với cậu.
Trương Phạn hơi rũ mắt hơi, mang theo bi ai vô tận, muốn nói điều gì đó.
“Em đã quên sao? Từ trước tới giờ anh mới là người em yêu.” Trương Phạn thương tiếc xoa đầu cậu, ánh mắt mơ hồ, như nhớ về hồi ức xa xưa, biểu tình đau khổ.
“Vì cứu anh, em bị tai nạn xe cộ. Nhưng… sau đó em bị mất trí nhớ.”
Lăng Thược nghĩ chắc chỉ là một câu nói đùa. Nhưng Trương Phạm không phải kiểu người nhàm chán như vậy, chưa kể hắn luôn mang biểu tình nghiêm túc, cậu gần như không thể nghi ngờ lời hắn nói.
Cậu thật sự mất trí nhớ? Không thể nào? Cậu bắt đầu kiểm tra lại những gì mình từng trải qua, hoảng sợ phát hiện có một đoạn ký ức của mình bị xóa bỏ.
Giọng nói Trương Phạn tiếp tục vang lên: “Bởi vì quan hệ của chúng ta không được tán thành, cho nên sau khi mất trí nhớ em bắt đầu ảo tưởng, em đã thành công comeout, còn được người nhà chấp nhận sống cùng bạn trai… chính là Phương Tín.”
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, cảm xúc đè nén bấy lâu như muốn bùng nổ, nhưng lại dọa sợ tinh thần yếu ớt của Lăng Thược, đành phải thu về từng chút một, hướng Lăng Thược tỏ vẻ không cam lòng cùng bất đắc dĩ.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, Lăng Thược càng nghĩ càng thấy kinh khủng. Đúng vậy, việc comeout quá thuận lợi khiến cậu cảm thấy khó tin, cha mẹ cậu là người bảo thủ, vì sao có thể chấp nhận cậu là gay? Càng sợ hãi hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497700/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.