Đã xảy ra chuyện gì? Nước mắt Lăng Thược đảo quanh hốc mắt, khiến mọi thứ xung quanh mơ hồ. Cậu dùng sức chớp mắt, chất lỏng kết thành giọt to chảy xuống.
Cậu nhớ… Trên tay cậu cầm dao, cúi đầu chỉ thấy hai tay dính đầy rỉ sắt loang lổ màu đỏ. Chúng đột nhiên trở nên sền sệt, chảy tràn lan, như một loại vi khuẩn điên cuồng cắn nuốt ngón tay, quấn lên mu bàn tay, nhuộm đỏ hai bàn tay của cậu.
Mãi đến khi trước mắt cậu toàn là máu tươi, chói bỏng mắt cậu.
Bên trong màu đỏ lại chứa vài phần yêu dã diễm lệ, một sự ngọt ngào quyến rũ.
Lăng Thược cả kinh, lập tức vẩy mạnh tay, nhưng không thay đổi được gì.
Cậu giết người? Đại não như đã chết máy, vắt óc suy nghĩ hơn một phút, cậu mới nhận được đáp án.
Đúng rồi, cậu giết Phương Tín.
Từ trước tới nay cậu là người dám làm dám chịu, nhưng bây giờ, tận đáy lòng cậu bài xích cách nói này. Không phải cậu giết người, cậu chỉ là… Tiêu diệt chấp niệm và ảo tưởng trong lòng.
Ánh mắt phía sau vẫn luôn theo dõi cậu, bao dung bảo vệ cậu.
Cả người cậu run rẩy, hoảng loạn xoay người nhào vào lòng Trương Phạn, mang theo một chút giải thoát thoải mái.
Trương Phạn mỉm cười, thương tiếc hôn lên đôi mắt ướt đẫm của cậu, trong mắt chứa muôn vàn nhu tình, không hề ghét bỏ chút nào. Hắn như một khán giả vừa được thưởng thức một màn biểu diễn hoàn mỹ, tuy không nói gì, nhưng không khí sung sướng đang lan tràn khắp nơi.
“Bảo bối, đừng sợ, em rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497699/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.