Lăng Thược nghe không hiểu ý Trương Phạn, anh ấy đã yêu mình từ lâu? Trước đó bọn họ từng quen biết nhau? Cậu nhanh chóng lục lại ký ức trong đầu, Trương Phạn lóa mắt như vậy, nếu họ từng gặp nhau trong quá khứ thì cậu không thể quên được.
Nhưng hỏi cỡ nào Trương Phạn cũng không chịu nói tiếp. Chỉ dùng đôi mắt u buồn nhìn lại, làm tâm Lăng Thược xoắn thành một cục, đành chôn thắc mắc vào đáy lòng.
Vốn Trương Phạn đã đối xử rất tốt với cậu, sau khi hai người xác định quan hệ, càng hận không thể đem cả thế giới đến trước mặt Lăng Thược, lúc nào cũng muốn nhét cậu vào túi.
Mỗi lần Lăng Thược nghiêng đầu, đều có thể bắt gặp ánh mắt chuyên chú của Trương Phạn, mới đầu cậu còn cảm thấy ngại ngùng nóng má, nhưng về sau lại hoài nghi có phải Trương Phạn mỗi giây mỗi phút đều nhìn chằm chằm mình. Điều này làm cậu thấy hơi gò bó, nhưng cậu thừa nhận đây cũng là gánh nặng ngọt ngào.
Lăng Thược thường xuyên cảm thán, được gặp Trương Phạn là chuyện may mắn nhất cuộc đời này.
Trương Phạn là người ngay thẳng biết đạo lý, cơ trí đầy lý tính, nhưng khi yêu lại chẳng biết phân biệt đúng sai, không hề có nguyên tắc.
Khi Lăng Thược nghe tin đồng nghiệp cũ trong công ty vì tẩy chay cậu mà bị Trương Phạn sa thải, trong lòng không thể bình tĩnh.
Cậu biết Trương Phạn luôn tận hết khả năng che chở cho cậu, cơ không biết hắn sẽ làm quá mức như thế. Đúng là bọn họ bài xích cậu, nhưng nó đối với cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497697/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.