Thật sự không còn chỗ để đi, Lăng Thược đành đến nhà Trương Phạn ở tạm.
Nhà của hắn rất mới, mới tinh như nhà mẫu, gần như không tìm thấy dấu vết sinh hoạt, làm Lăng Thược cảm thấy không được tự nhiên, nhưng Trương Phạn ôn nhu săn sóc đã hóa giải bất an của cậu.
Về sau Phương Tín liên tục gọi điện cho cậu, nói rằng không đồng ý chia tay.
Hỏi chỗ Lăng Thược hiện tại đang ở, hắn nói đó là khu vực hoang dã, không thể ở được.
Lăng Thược bực bội cúp điện thoại, còn chặn luôn số điện thoại của hắn.
Cái gì mà hoang dã không ở được, rõ ràng nhà Trương Phạn là một căn biệt thự khí phái, nếu không thì cậu đang ở trong cái quái gì? Người từng ân ái bây giờ cứ níu kéo không thôi, càng làm cậu chán ghét hắn.
Lăng Thược quyết định, muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Phương Tín.
“Làm sao vậy? Anh ta lại gọi điện cho em?”
Một cái ôm nhẹ nhàng phủ lên từ phía sau, mang đầy hàm ý độc chiếm.
Lăng Thược day day thái dương, buồn bực gật đầu.
Trương Phạn buồn buồn mở miệng: “Xin lỗi, là anh chen chân vào quan hệ giữa hai người.”
Lăng Thược lắc đầu: “Anh ta nghĩ em có bệnh, suốt ngày canh chừng em uống thuốc, em đã sớm không chịu nổi. Chỉ có anh, cảm ơn anh đã tin tưởng em, thu lưu em.”
Trương Phạn vuốt ve cánh môi Lăng Thược, cẩn thận hôn lên, cười nhẹ: “Không cần nói lời cảm ơn với anh, tất cả mọi thứ của anh đều là của em.”
Lăng Thược cong khóe môi, tình yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497696/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.